Hồi trống Cổ Thành

Xuất xứ: Đoạn trích Hồi trống Cổ Thành trích hồi thứ 28 – “Tam quốc diễn nghĩa”. La Quán Trung căn cứ vào lịch sử, các truyện kể dân gian (thoại bản), kịch dân gian đế sáng tạo. Đến đời Thanh (1644 – 1911), Mao Tôn Cương nhuận sắc, chỉnh lí, viết các lời bình thành 120 hồi lưu truyền đến ngày nay.

Hồi trống Cổ Thành

Tên tác phẩm: Hồi trống Cổ Thành

Tác giả: La Quán Trung

Chữ viết: Chữ Hán

Thể loại: Tiểu thuyết, Tiểu thuyết chương hồi

  • Nội dung đoạn trích
  • Hoàn cảnh sáng tác
  • Bộ sách

HỒI TRỐNG CỔ THÀNH

(Trích Tam quốc diễn nghĩa)

Quan Công giật mình, vội tránh mũi mâu, hỏi:

– Hiền đệ cớ sao như thế, há quên nghĩa vườn đào(1) ru?

Trương Phi hầm hầm quát:

Mày đã bội nghĩa còn mặt nào đến gặp tao nữa?

Quan Công nói:

Ta làm sao mà bội nghĩa?

Trương Phi nói:

Mày bỏ anh, hàng Tào Tháo, được phong hầu phong tước(2), nay lại đến đây đánh lừa tao! Phen này tao quyết liều sống chết với mày.

Quan Công nói:

– Chuyện này em không biết, ta cũng khó nói. May có hai chị ở đây, em đến mà hỏi.

Hai phu nhân nghe thấy thế, vội vàng vén màn xe, gọi:

– Chú Ba(3) sao lại thế?

Phi nói:

– Xin hai chị hãy thong thả, để tôi giết thằng phụ nghĩa này đã, rồi sẽ mời hai chị vào thành.

Cam phu nhân nói:

– Khoan đã chú Ba, khoan đã! Chớ hấp tấp mà làm càn bây giờ. Chú Hai(4) không biết tin tức mọi người ở đâu, nên phải tạm nương mình bên Tào. Nay đã biết anh nhà ở Nhữ Nam, không ngại hiểm trở, đưa lũ ta đến đây. Chú không được nghĩ lầm như thế.

My phu nhân cũng nói:

– Chú Hai trước ở Hứa Đô, thực là bất đắc dĩ.

Phi nói:

Hai chị bị nó lừa dối đấy. Trung thần thà chịu chết không chịu nhục. Có lẽ đâu đại trượng phu lại thờ hai chủ!

Quan Công nói:

– Hiền đệ đừng nói vậy, oan uổng anh quá!

Tôn Càn nói:

– Vân Trường đến đây là cốt để tìm tướng quân.

Trương Phi mắng:

– Mày cũng nói láo, nó đâu có bụng tốt, nó lại đây là để bắt ta đó!

Quan Công nói:

– Nếu ta đến bắt em, tất phải đem theo quân mã chứ!

Trương Phi trỏ tay đằng xa, nói:

– Không phải quân mã là gì kia?

Quan Công ngoảnh đầu lại, quả nhiên thấy bụi bay mù mịt, một toán quân mã kéo đến, cờ hiệu phấp phới chính là cờ Tào. Trương Phi nổi giận, nói:

– Bây giờ còn chối nữa thôi?

Rồi múa bát xà mâu hăm hở lại đâm Quan Công. Quan Công vừa đỡ vừa can:

– Hiền đệ hãy khoan, xem ta chém tên tướng ấy, để tỏ lòng thực của ta.

Trương Phi nói:

– Nếu mày quả có lòng thực, ta đánh ba hồi trống, mày phải chém được tên tướng ấy.

Quan Công nhận lời. Một lát, quân Tào kéo đến. Sái Dương đi đầu, vác đao tế ngựa chạy lại, quát to:

– Mày giết cháu tao là Tần Kỳ, lại trốn đến đây, tao phụng mệnh thừa tướng(5) đến bắt mày.

Quan Công chẳng nói một lời, múa long đao xô lại.

Trương Phi thẳng cánh đánh trống, chưa dứt một hồi, đầu Sái Dương đã lăn xuống đất.

Quân Tào chạy tan tác. Quan Công bắt một tên lính cầm cờ hiệu, hỏi chuyện đầu đuôi. Tên lính thưa:

– Sái Dương nghe tin tướng quân giết mất cháu ngoại là Tần Kỳ, nổi giận đùng đùng, muốn sang Hà Bắc đánh nhau với tướng quân. Thừa tướng không cho đi, nên sai Sái Dương sang Nhữ Nam đánh Lưu Tích, không ngờ đi đến đây lại gặp tướng quân.

Quan Công sai tên lính kể chuyện ấy cho Trương Phi nghe. Phi hỏi kĩ việc ở Hứa Đô, tên lính kể hết nông nỗi từ đầu đến cuối, bấy giờ Trương Phi mới tin anh là thực… Phi mời hai chị vào thành.

Vào đến nhà, hai bà mới kể lại những việc Quan Công đã trải qua. Trương Phi nghe hết chuyện, rỏ nước mắt khóc, thụp xuống lạy Vân Trường.

Tam quốc diễn nghĩa, tập một, PHAN KẾ BÍNH dịch, BÙI KỶ hiệu đính,

NXB Văn học, Hà Nội, 2020)

*Giải nghĩa từ ngữ

(1) Nghĩa vườn đào: chỉ lời thề kết nghĩa của Lưu Bị, Quan Công, Trương Phi ở vườn đào.

(2) Phong hầu phong tước: phong tặng chức tước thời phong kiến. Ở đây chỉ việc Quan Công được Tào Tháo với danh nghĩa nhà Hán phong cho tước hầu và nhiều bổng lộc khác.

(3), (4) Chú Ba, chú Hai: lúc kết nghĩa vườn đào, Lưu Bị được tôn làm anh cả, Quan Công xếp thứ hai, Trương Phi xếp thứ ba.

(5) Thừa tướng: quan đứng đầu các quan trong triều, ở đây chỉ Tào Tháo.

  • Trong SGK Ngữ văn lớp 10 bộ Cánh Diều tập 2
  • Post Comment